Tôi sẽ nhớ mãi buổi trưa ngày thứ năm ấy van hoa viet

Hoan nghênh !.

Cái việc tôi được đưa vào, rồi được chấp nhận nơi Cung thánh của Công tv đã tăng cường khả năng làm việc của. Khả năng thành đạt dường như cũng làm tôi choáng váng như sự dễ dàng của việc thông tin liên lạc giữa các nưóc. Bao nhiêu cánh cửa mỏ ra và bao nhiêu công việc được bắt đầu thực trang phục dân tộc thái hiện ngay khi một quyết định ra đời trang phục dân tộc thái .

Ớ Pháp, tôi chỉ là một cái máy lượn tài tử, còn ỏ đây tôi là động lực cho chính mình. Đe sánh được ngang tầm người Mỹ, tôi phải là một con người vô địch trong việc hiếu biết các thị trường châu u. Sean Sanders đốĩ vối tôi rất đáng quý ; nhưng than ôi, Angie đã kể vối ông ta quá nhiều huyền thoại về tôi nên ông. Sự nhắc nhỏ đó làm tôi ngường ngượng, nhưng tôi đã chịu đựng được dễ dàng hơn trưốc kia. Tôi không tự coi van hoa viet mình như một ngưòi thua van hoa viet cuộc. Tôi không thấy có một kẻ thù trực tiếp nào trong Công ty cả. Tôi đã không giành mất ghế của ai.

Và bỏi tôi đã có những thành công trong môi quan hệ với các xí nghiệp Đức cho nên tôi đã củng cố được uy tín tinh. Buồng giấy của Angie I chót vót tầng cao. Tôi mới chỉ lên trên đó có một lần và quyết định sẽ không bao giò đặt chân lên đó nữa. Tôi sẽ nhớ mãi buổi trưa ngày thứ năm ấy.

Tại lôi ra vào lịch sự và thoáng đãng, cô thư ký của nàng thấy tôi vào liền ngang đầu :
– A ! Ông Landler. – Tôi cần gặp bà Landler và nói một câu ngăn thôi. Cô ta làm cử chỉ ngăn tôi lại.

– Bà có hẹn vói ông. – Tôi làng văn hóa các dân tộc việt nam không có thói quen báo cho vợ tôi làng văn hóa các dân tộc việt nam một tuần trưóc khi tôi đến. – Ổ, tôi rất tiếc, thưa ông Landler, nhưng mệnh lệnh rất nghiêm khắc, không ai được vào văn phòng của bà mà không.

Post Comment